CƠN MƠ BIỂN
1. Chiều về. Trên bãi biển vẫn còn đông người, sự nóng bức của thời tiết làm cho con người tụ về vùng biển. Bữa cơm tối, chắc họ sẽ ngọn miệng hơn. Các người dân chài không đi biển. Họ ngồi nhìn sóng nước xa xa đoán từng luồng cá. Một số người cặm cụi vá lại những mảng lưới để chuẩn bị ra khơi.
Hoàng
đang ngồi vá lưới. Từng con người đi qua trước mắt Hoàng. Ở họ có đủ màu sắc,
hương vị của cuộc đời. Ở họ có sự thảnh thơi, hạnh phúc. Nhiều lần, Hoàng ao
uớc chút hạnh phúc bé nhỏ đến với mình, nhưng anh đã để mất nó. Mất vì sao, đến
bây giờ, anh vẫn chưa lý giải được. Anh chỉ biết rằng hạnh phúc nhỏ bé ấy đã
tuột khỏi như những lần anh đánh bắt cá, những con cá tưởng sẽ được, thế mà,
chúng lại quen màu lưới, sắc lưới, hương vị lưới và chúng lẫn tránh để khỏi rơi
vào cái chết. Dẫu Hoàng có nhảy ùa xuống biển để bắt chúng, nhưng anh sẽ chẳng
bao giờ bắt được, vì cá kia, trong lòng biển, cá thật sự tự do vùng vẫy theo sự
sống còn mà Tạo hoá đã dành cho.
Âm
thanh của biển cứ vang vọng một cách kỳ diệu, sống động không bao giờ dứt.
Nhiều lần, Hoàng lang thang trên bãi biển sau những ngày ra khơi đánh cá. Hoàng
đi một mình, thích đi một mình để đếm bước chân mình. Cứ đi và đi. Sóng biển cứ
đổ vào bờ theo nhịp đếm của từng bước chân. Hết đi lang thang, Hoàng lại đăm
chiêu nhìn ra biển như để khám phá sự kỳ diệu của biển. Hiền hoà, hung dữ, bình
thản, sống động, yên lành, nổi sóng … Là biển chăng? Không cây trái, không bướm
lượn ong bay, biển vẫn cung cấp đầy đủ cho con người yêu biển những gì nó có.
Hoàng
đứng dậy sau khi vá xong mảng lưới. Những tay chài đang ngồi hút thuốc, nói
chuyện tôm cá. Cuộc đời của họ thật bình dị. Họ không mơ ước gì hơn là được mùa
cá. Hoàng đâu quên những ngày mùa, cá về đầy ắp. Nục, trích, phèn, cơm … Đủ
loại. Tất cả đều lấp lánh sáng dưới trời đêm. Hàng chục quang gánh gánh cá
thoăn thoắt. Các cô gái cười nói luôn miệng. Nhìn Hoàng, nói những câu liên
thoắng, các cô khúc khích cười như vỡ vầng trăng non.
Sống ở
vùng biền từ nhỏ đến giờ, trước mắt Hoàng, các cô gái đôi lúc làm anh rung
động, sự rung động của người đàn ông trước vẻ hấp dẫn của biển. Dẫu rằng một
ngày kia, các cô có con, da thịt không còn đầy hơi xuân biển, trên gương mặt
đầy vết chân chim hải âu, nhưng chắc chắn rằng con cháu của các cô sẽ đẹp hơn
các cô thời con gái.
- Hoàng!
Vá lưới xong rồi hả? Lại đây hút thuốc! - Tiếng của Hân, người bạn thân của
Hoàng.
Hoàng
nhập vào đám dân chài. Họ bàn công việc cho những ngày đến. Ngày mai luôn luôn
là những ngày thôi thúc họ. Ngày mai là tương lai của cuộc đời họ.
Đám dân
chài chia tay nhau. Chỉ còn lại Hoàng và Hân tựa lưng vào chiếc thúng chai nhìn
ra biển.
- Bao
giờ mày tính chuyện lấy vợ? Không lẽ nhớ hoài Loan sao? – Hân nói với tất cả
lòng của người bạn thân chân thành - Mày thấy con Giang, em gái tau có được
không? Nó yêu mày thật tình đó. Tau cũng muốn có thằng em như mày. Ý mày sao?
Hoàng
chỉ im lặng. Người tắm càng lúc càng đông. Tiếng người, tiếng biển rộn ràng.
Một lát sau, Hoàng lên tiếng:
- Thôi
đừng nói chuyện vợ con nữa! Cậu lo xăng dầu, kiểm tra lại máy móc chưa? Bác ở
nhà còn ốm, đội mình còn mười ba người có đủ sức để ra khơi không? Mình lo ghê.
Hoàng
uể oải bước vào nhà. Nhìn vẻ mặt buồn xo của Hoàng, mẹ Hoàng hỏi:
- Có
việc gì thế con?
- Không
có việc gì, mẹ đừng có hỏi – Anh trả lời bực dọc.
- Mẹ
dọn cơm con ăn nghe.
Ngồi
nhìn Hoàng ăn cơm, bà e dè nói:
-
Chuyện vợ con, con tính giùm mẹ, chứ con.
Hoàng
vẫn gằm mặt ăn cơm. Anh không biết phải nói gì với mẹ cả. Mẹ chắc sẽ buồn khi
anh trả lời không. Anh ngại nói tiếng không đó. Nó bất nhẫn! Nó tàn tệ! Thôi thì im lặng vẫn hơn.
- Mẹ
thấy con Giang nết na, được đó. Có ưng thì mẹ nhờ người đi hỏi.
Hoàng vẫn
im lặng, giọng mẹ buồn buồn:
- Thế
thì con đợi mẹ chết rồi mới lấy vợ sao? Mẹ sống đến ngày thấy cháu nội được
không? Nếu Trời Phật thương tình cho mẹ sống lâu thì mẹ chiều ý con, lấy vợ hay
không là tuỳ con, mẹ đâu có quyết được.
Hoàng
ngồi trơ ra. Anh không dám nhìn mẹ. Anh thầm nhủ: “Mẹ ơi. Mẹ có hiểu lòng con
không nào? Con nào dám trái ý mẹ. Nhưng mẹ ơi, con chưa một mảy may yêu Giang
thì làm sao con lấy làm vợ. Con biết mẹ buồn khi con chưa chịu lấy vợ. Con có
lỗi với mẹ nhiều. Mẹ tha lỗi cho con, nghe mẹ”.
Căn nhà
buồn hơn. Họ không nói gì với nhau nữa. Mẹ Hoàng đã dọn mâm xuống. Hoàng đi
nằm. Anh vẩn vơ nghĩ suy. Anh thiếp đi trong suy nghĩ vẩn vơ. Nó kia, cô gái
anh yêu kia kìa. Nó đẹp như tiên đang vẫy gọi anh đến với nó. Ôi, nụ cười của
nó, nụ cười lạ lùng lôi cuốn trái tim anh ra khỏi lồng ngực, nụ cuời làm lạnh
toát cơ thể anh. Ôi, nụ cuời của cô gái anh yêu. Ôi, nó đẹp làm sao. Nó dịu
dàng với anh. Anh tiếc sao chẳng lấy được nó… Có lẽ bây giờ, nó trở về với anh,
trở về yêu anh như ngày đi học? Không! Nó đã có chồng con rồi. Nó yêu anh gì
nữa. Chắc là anh yêu nó nên cứ ngỡ là nó yêu anh. Anh réo gọi: “Em hãy đợi anh
đến cùng em! Hãy nói một lời với anh đi!”.
Người
con gái trả lời: “Ta không yêu mi đâu. Mi tưởng là tình yêu chỉ là lời nói
trống không ư? Hỡi chàng trai trẻ, ngươi lầm rồi! Đời ngươi có gì nào? Chỉ có
biển cả mênh mông, chỉ là anh ngư dân quèn mà đòi lấy ta à?”.
Anh
thốt lên: “Hỡi em yêu! Một thời chúng ta từng yêu nhau kia mà!”.
“Không!
Bây giờ ta không yêu ngươi. Chuyện một thời mà ngươi nói là con bé học trò nào
đó yêu ngươi. Nó yêu ngươi một cách trong trắng, ngây thơ. Một cô bé học trò
thương yêu một câu học trò điều đó có gì lạ đâu. Lúc đó, chúng có tính toán gì
với nhau đâu ngoài những ước mơ viễn vông. Bây giờ khác rồi. Phụ nữ không dại
khờ như cô bé học trò đâu”.
“Thế em
không yêu anh ư? Những lời ngày xưa em nói với anh đâu rồi?”.
Cô gái
cười thành tiếng: “Đã mất rồi! Đã thành quá khứ rồi! Những gì đã qua, như tiền
bạc, tiêu hết rồi thì còn làm sao được. Lời học trò, chúng ta đã tiêu pha trong
tuổi học trò thì làm sao còn được. Tất cả chỉ là dư âm. Mà dư âm có nuôi lũ chúng
ta một ngày nào đâu, hay chỉ làm chúng ta dằn vặt, khổ sở, lo lắng, để rồi cứ
tưởng nó là tình yêu, là lẽ sống.”
Anh van
lơn: “Hãy nói một lời yêu anh đi!”.
Cô gái
cười to: “Ha ha… Ta nói yêu ngươi, nhưng ta không yêu ngươi thì đã sao nào? Ta
có tiếc gì lời nói với ngươi đâu, nhưng ngươi làm những gì qua lời nói đó”.
Giọng
anh rên rỉ: “Anh sẽ dâng hiến cả cuộc đời anh”.
Cô gái
mỉa mai: “Dễ thế sao? Ha ha … Biết bao chàng trai đã hứa như vậy với các cô
gái. Nhưng kết quả thế nào? Hỡi Thượng Đế, hỡi Sa Tăng vạn năng! Các người có
thấy loài người khờ đến thế nào không? Họ thích nghe những lời yêu thương ve
vuốt, thích mơn trớn, thích thỏa mãn. Hỡi Thượng Đế, hỡi Sa Tăng! Ai tạo ra
làng tham của con người thế?”.
Anh
khẩn cầu: “Em hãy nói một lời yêu anh đi!”.
Cô gái
đáp: “Được thôi! Nhưng để làm gì, hỡi chàng trai trẻ?”.
Anh
cười mãn nguyện: “Để khi nhắm mắt từ giã cõi đời này anh cũng vui lòng vì có
người nói tiếng yêu mình”.
Giọng
cô gái chấn động cả sáu tầng trời: “Ha ha …”.
Anh van lơn: “Hãy nói đi em!”.
Cả ba
mươi sáu tầng trời và bảy mươi hai quả đất như mất lực vận chuyển trước giọng
cười của cô gái: “Được. Hãy lắng tai mà nghe ta nói. Ta yêu ngươi!”.
Giọng
anh náo nức, nhảy cỡn trong vòng chấn động rung chuyển của vũ trụ: “Em yêu anh
ư? Em lại đây với anh! Lại đây với anh!
Anh chờ em biết bao ngày rồi. Lại đây với anh, hỡi người ngọc, người ngà của
anh”.
Bỗng
anh thét lên khủng khiếp: “Ối ! Tôi chết mất.”.
Mẹ
Hoàng đang lúi húi rửa chén, nghe tiếng thét của con trai, bà vội chạy lên nhà
trên. Trước mắt bà, Hoàng đang nằm dưới đất ú ớ, quằn quại trong cơn mê sảng.
Bà luýnh quýnh lay goị Hoàng. Vẫn không có tiếng trả lời ngoài tiếng ú ớ. Bà
hoảng quá, hét to:
-Bớ
làng! Bớ làng! Con tôi chết mất! Con tôi chết mất!
Nghe
tiếng la làng, hàng xóm chạy đến chật cả nhà. Mọi người không hiểu duyên cớ ra
sao cả, lời ra tiếng vào, không phân biệt ai đúng ai sai khi nhận xét về căn
bệnh của Hoàng. Hân cũng chạy đến. Anh bế Hoàng đặt ngay ngắn trên giường. Nhìn
vẻ mặt của Hoàng, Hân thấy bạn không sinh khí, tưởng chừng hơi yếu ớt trên của
miệng Hoàng cũng không phải là của Hoàng, mà đó là hơi thở từ cõi xa xăm nào
đó. Hân nói to với mọi người:
- Chắc
nó trúng gió thôi! Khi sáng còn khoẻ mạnh mà. Ai có hộp dầu cho tôi xin tí nào!
Giang
cũng chạy đến, khi nghe anh mình nói thế cô vội vàng đưa hộp dầu. Hân vội mở
nắp, quẹt dầu thoa vào hai thái dương của Hoàng. Hân chà xát lia lịa. Mọi người
đưa con mắt nhớn nháo nhìn Hoàng. Những cụ bà thầm nghĩ: “Không lẽ ma nhập vào
nó?”. Nhưng những ánh mắt của những cụ ông lại khác: “Hay nó bị Cá Ông phạt?
Hơn mười năm nay đâu có cúng kiến khi Cá Ông bị lụy đâu”.
Người
dân vùng biển có cái tật hay hay, thì ra nếp nghĩ, lòng tin vào Cá Ông trở
thành máu huyết, hơi thở, tình cảm. Được mùa cá cũng nhờ Cá Ông. Tai qua nạn
khỏi cũng nhờ Cá Ông. Không có Cá Ông thì ai cai quản vùng biển. Không có Cá
Ông thì con người tìm được những gì giữa sóng nước mênh mông?
Một cụ
già lên tiếng:
- Có lẽ
nó bị Ông phạt rồi.
Giọng
mẹ Hoàng hụt hẩng.
- Ôi
thế thì nguy cho con tôi mất. Bà con ơi! Cứu con tôi với! Con tôi bị Cá Ông
phạt rồi. Chết mất con tôi!
Hoàng
vẫn nằm im trên gường. Bà mẹ cứ cuống cuồng lên: “Con tôi chết mất. Con tôi
chết mất!”. Hân lặng lẽ đến bên bàn thờ rút mấy cây nhang, anh thắp. Mẹ Hoàng như
sực tỉnh. Bà chạy lại giành lấy những cây nhang đang cháy đỏ, vái lia vái lịa
khắp cả bốn phương: “Lạy Trời, lạy Phật, cứu con tôi tai qua nạn khỏi! Lạy
Trời, lạy Phật…”.
Mấy cụ
bà chép miệng.
- Tội
nghiệp cho nó thật.
Mẹ
Hoàng vẫn tiếp tục vái …
2. Trời trở gió, từ phía Đông Bắc mây kéo về
phía núi Sơn Trà. Mùa hè mà thời tiết xảy ra thất thường. Mưa nắng những năm
gân đây không còn theo đúng quy luật có từ xưa nữa. Cũng không hiểu nổi? Hân đi
dọc theo bờ biển. Mưa bắt đầu rơi trên biển. Gió nổi lên. Anh vội chạy vào bờ.
Mọi người dạo chơi cũng chạy vào các lều quán trên bãi trốn mưa.
Hân nhìn trời mưa, không tính được một
tí gì cho ngày ra khơi sắp đến. Anh thở dài. Lấy vội trong túi gói thuốc, anh
rút một điếu châm lửa hút. Hơi thuốc làm anh tự tin hơn. Anh về nhà tham khảo ý
kiến của cha mới được.
Hân đội mưa, trở về nhà. Bước vào nhà,
anh thấy cha đang vá lưới. Nghe tiếng chân anh, ông Nghỉ cất tiếng:
- Con đi đâu về đó?
- Dạ, con ra thuyền xem lại có thiếu gì
không để chuẩn bị ngày mai lên đường. Trời không giúp chúng ta tí nào cả.
Ông Nghỉ nói sang chuyện khác:
- Thằng Hoàng vẫn chưa bớt con à. Không
biết nó bị bệnh gì mà lên cơn mê sảng dữ vậy?
Hân không nói gì cả. Anh tiếp tục hút
điếu thuốc khác, nhìn mưa. Ông Nghỉ vẫn cứ vá lưới. Bỗng ông ngừng tay, nhìn ra
ngoài trời. Mưa vẫn rơi đều hạt. Từ xưa đến nay rất ít khi gặp tiết nắng nóng
mà có gió như tháng mười, tháng mười một. Ôi, cũng tại trời . Ông suy nghĩ miên
man, hay là Cá Ông lụy thật. Thế là đang vá lưới, ông bỏ đó vội lấy áo mưa mặc,
đi ra biển. Hân vội kêu:
- Cha, cha đi đâu đó? Đợi con đi với!
Hân chạy theo.
Hai cha con, kẻ trước người sau đi giữa
cơn mưa. Hân không mặc áo mưa. Nước thấm làm anh nghe lạnh sống lưng. Đột
nhiên, anh bước mạnh lên gần ông Nghỉ và hỏi:
- Bây giờ làm gì hở cha?
- Cha cũng không biết nữa - ngừng giây
lát, ông Nghỉ nói tiếp - Cha cảm thấy Cá Ông lụy, con à. Chứ mùa này dễ gì mưa
gió như thế này.
- Con làm sao biết được.
- Đúng thế. Con còn trẻ, nhiều điều xảy
ra trước khi con sinh ra làm sao con biết được.
Ông Nghỉ lại thở dài trong mưa. Gió vẫn
rít. Ông cảm nhận những giọt nước mưa hoà với da thịt ông đang chảy vào miệng
ông - mặn như biển.
Hân nhìn ông, nói:
- Điều cha nói là tất nhiên rồi. Nhưng
sao cha thở dài vậy?
- Không có gì đâu! - ông nói như với
chính ông - Đó là những chuyện xảy ra ngày xưa, bây giờ lũ trẻ cho là bịa, lạ
cho chúng thật.
- Có điều gì vậy cha?
- Không! - Nhưng ông vẫn thở dài. Hai cha
con tiếp tục đi. Cứ thẳng hướng núi Sơn Trà mà bước.
- Đi đâu vậy cha?
- Mặc tau. Mày đi về đi. Nếu không thì
mày đi về phía Non Nước xem Cá Ông lụy
chỗ nào, tau nghi lắm.
-
Cá Ông lụy thì mặc Cá Ông, có gì mà cha lo dữ vậy?
Ông Nghỉ giận dữ:
- Mày ăn nói vậy, không sợ gì sao?
- Con có biết gì đâu cha.
- Bọn bay ngu hết cả lũ. Đừng có tưởng
bây giờ văn minh rồi muốn gì làm gì thì làm. Không tin quỷ thần gì cả. Tưởng thế
là văn minh à. Phải tin con à! - Giọng ông trầm hẳn - Không tin sao được hở con?
Phải kính trọng quỷ thần con à!
Hân im lặng. Mặc sức cha anh diển thuyết
niềm tin của chính ông đối với biển.
Mưa vẫn rơi. Hân nhìn mặt biển. Sóng vỗ
ầm ầm dưới chân anh. Hân ngước mắt nhìn phía Non Nước. Một màu mưa. Thấy Hân
vẫn đứng, ông Nghỉ bực tức quát lớn, tiếng ông át hẳn tiếng sóng, tiếng gió,
tiếng mưa. Anh tưởng chừng đó là tiếng sấm của đất trời.
- Mày đứng đó à! Có đi không?
Hân không dám cãi lại. Anh chạy một mạch về
phía Non Nước. Còn ông Nghỉ, đứng nhìn bóng Hân khuất xa, ông cúi đầu rảo bước
về phía Sơn Trà.
Hân cứ
đi, bước chân trên cát.
Gió gầm lên. Hân bỗng thấy một cánh chim
biển lạc loài tìm nơi ẩn trú. Kia rồi! Cánh chim bay về bờ dương. Những cây
dương như đang hát trước cơn mưa gió.
Hân thấy cánh chim đang gắng sức bay vào
bờ dương, nhưng nó đã rã rời cánh. Nó rơi như một hòn đá không gây một âm thanh
trên bãi cát trong cơn mưa. Nó rơi quá thê thảm, khi mà chỉ còn trong phút chốc
sẽ đến bờ dương trú gió, trú mưa. Hân cảm thấy cuộc đời của loài chim sao mà
nhỏ bé trước thiên nhiên. Anh có giống con chim kia không, khi anh đi tìm con
vật mà cha ông anh đã thần thánh hoá trong nghề nghiệp? Những lần ra khơi đánh
cá, giữa trời biển bao la, cuộc sống của anh có khác gì cách chim kia. Anh vội
chạy đến. Trước mắt anh là con chim tội nghiệp. Nó đang ở bên anh. Anh cuối
xuống, khẽ nâng nó lên. Vẫn còn hơi thở, nhưng yếu lắm. Anh mỉm cười như khám
phá ra một điều bí ẩn đầy lý thú ở con chim. Anh ôm nó vào ngực, con chim nằm
im trong hơi ấm của người. Anh chạy vào bờ dương. Mưa vẫn xối xả. Anh cảm thấy
đỡ lạnh hơn. Bờ dương che gió cho anh và anh che gió cho con chim biển.
Anh thèm một điếu thuốc. Gói thuốc trong
túi áo của anh bị uớt. Nhìn con chim, anh quên chuyện Cá Ông. Trong ngực áo anh
là sinh vật bắt đầu cựa mình. Anh thấy sung sướng vì đã cứu được một sinh vật,
anh vội vã quay lại, bước vào quầy giải khát gần khách sạn Hoa Biển.
Ông Nghỉ đi, đầu hơi cúi xuống, chốc
chốc ông nhíu đôi lông mày nhìn ra khơi. Không biết Cá Ông trôi dạt về đâu.
Nghể biển, cái nghề suốt những ngày lên đênh trên sóng nước, vật lộn với hiểm
nguy để có cái ăn, cũng nhờ Trời Phật cả. Trong đầu ông biết bao chuyện hiện ra
rồi biến mất như những con sóng đổ vào bờ để rồi nhường chỗ cho những con sóng
tiếp theo. Ông đi lên rồi đi xuống dọc bờ từ Mỹ Khê đến Mân Thái. Phía Non Nước
để cho thằng Hân lo. Ông tin ở con, thay mặt ông, tìm cho được Cá Ông.
Gió mưa vẫn cứ gào rú. Không tin ở mắt
mình! Trước mắt ông là một vật đen ngòm đang dập dềnh muốn vào bờ. Không lẽ Cá
Ông đây sao? Quỳ xuống trong cơn gió mưa, giữa đất trời, chắp tay trước ngực,
ông lạy lia lịa vật trước mặt, miệng khấn:
- Lạy Ông! Lạy Ông! Nếu Ông chọn nơi này
để yên nghỉ, cầu xin Ông giúp con đưa được xác Ông vào bờ.
Cầu khẩn một mình, chẳng ai nghe thấy
tiếng ông. Chỉ có gió, mưa và biển như thông cảm cho số phận của ông. Vái lạy
xong, ông đưa mắt nhìn. Vật đen đã biến mất. Ông quýnh lên:
- Trời ơi! Sao tôi để mất Ông? Tôi có
điều gì làm phật lòng Ông? Hỡi đất trời, hãy giúp thân phận nhỏ bé của con!
Không có ai ngoài gió mưa. Ông chạy lên
chạy xuống. Không có ai cả. Cũng tại ông cả thôi. Ông bắt đầu khóc cho số phận
không may của mình. Nước mắt ông hoà với nước mưa chảy vào biển.
Ông ngồi xuống. Mưa cứ rơi. Ông ngồi
nhìn từng con sóng đang đổ vào bờ. Ông tưởng chừng Cá Ông đang ẩn hiện. Ông
phải tìm cho được Cá Ông. Niềm tự hào, vinh dự và cái nghiệp cho ông khi tìm
được Cá Ông. Ông sẽ là trưởng nam. Phước đức sẽ còn mãi với làng cá nếu Cá Ông
về trú ngụ nơi đây. Ông muốn tự mình đem được Cá Ông vào bờ. Ông phải chờ Cá
Ông nổi lên…
Ký ức của ông hiện về … Làng cá nghèo.
Bờ dương bạt ngàn. Niềm vui thời trai trẻ… Vợ ông đã bỏ ông đi hơn hai mươi năm
… Đâu rồi? Vợ ông?
Những lần ra khơi. Chiếc ghe nan. Cá về
…Cuộc sống, cái chết cứ dập dềnh, bồng bềnh… Ông như nghe tiếng vợ ông …
Và bây giờ, ông đang đi tìm kiếm Cá Ông.
Ông thất tha thất thểu. Mới thấy Cá Ông đây, nhưng sao lại mất thế này. Ông
Nghỉ không hiểu nổi con mắt mình.
Kia rồi Cá Ông lại hiện lên; dập dờn
khối đen trước mắt ông. Ông mừng như vừa được sống lại. Ông chạy ào ra biển để
kéo Cá Ông vào bờ. Nhưng ông khựng lại. Trước mắt ông là người đàn bà hiện ra
can ngăn ông. Ông nhìn bà ta ngạc nhiên khi bà ta ra lệnh cho ông ngồi. Ông
ngồi xuống đất dụi mắt, có phải ông chiêm bao chăng. Sao gương mặt bà ta giống
bà Nghỉ thế. Ông lắp bắp hỏi:
- Bà, bà, bà là …
Người đàn bà cười nhẹ nhàng:
- Có phải ông hỏi tôi là bà Nghỉ, vợ ông
không, chứ gì?
Ông gật
đầu. Ngừơi đàn bà nói tiếp:
- Đúng
là tôi là con mẹ Nghỉ, vợ của ông đây.
Ông Nghỉ
không tin là sự thật. Ông vội vàng ôm chầm bà ta.
- Bà
đây ư? Bà đây ư? Xin bà cùng tôi kéo Cá Ông vào bờ.
Giọng
bà Nghỉ từ xa xăm vọng lại:
- Không
được! Không có Cá Ông đâu.
Ông
Nghỉ đưa tay chỉ vật đen ngòm đang dập dềnh.
- Kia
kìa, Cá Ông đó! Bà làm ơn giúp dùm tôi.
Tiếng
bà Nghỉ thoảng như tiếng gió, yếu ớt:
- Không
phải Cá Ông đâu. Không phải Cá Ông đâu. Ông coi chừng.
Ông
Nghỉ hất tay bà ta ra, chạy ra biển. Người đàn bà tan biến trước mắt ông Nghỉ.
Chỉ có vật đen ngòm đang dập dềnh. Ông chạy ào xuống biển. Nước biển đến ngực,
rồi đến cổ. Ông bơi. Sóng dập dềnh, dập dềnh. Ông vừa bơi vừa vái: “Lạy Trời,
lạy Phật giúp con!”. Như tăng thêm sức mạnh vì lòng tin, ông Nghỉ bơi, ngụp lặn
trong sóng biển. Vật đen ngòm sao cứ cách ông một khoảng cách cố định. Ông vẫn
bơi. Vật đen cứ trôi dần ra xa. Ông cố bơi để đến với Cá Ông, đem Cá Ông vào
bờ. Ông Nghỉ tưởng chừng dưới lòng biển, bầy thuỷ quái đem Cá Ông ra xa. Ông
thầm nghĩ đến cuộc chiến đấu của Cá Ông với quỷ biển để cứu người. Máu Cá Ông
đã hòa vào biển để biển muôn đời mãi mặn. Cá Ông là mảnh đất hồi sinh cho biết
bao con người qua những cơn bão biển. Phải đem xác Cá Ông vào bờ cho trọn nghĩa
tình.
Bỗng
phực một tiếng dưới chân ông Nghỉ. Ông bị vọp bẻ. Trời ơi! Cơn đau ở bắp chân
không thể tả. Vừa bơi đứng, ông vừa cố vuốt bắp chân. Ông uống một ngụm nước
biển, rồi hai ngụm… Cơn đau đang siết chặt chân ông. Ông vùng vẫy trong cơn đau
quặn thắt. Trước mắt ông chỉ là màu nước biển đang dần dần hoá đỏ …
3. Hoàng vẫn mê man. Đầu óc anh
quay cuồng trong tiếng gió. Trước mặt anh là gió. Chỉ có gió. Gió cuốn riết lấy
hồn anh chơi vơi trên thinh không. Vũ trụ thênh thang. Những ngôi sao nhấp nhấy
ở đằng xa. Và anh cứ bay, chơi vơi. Chỉ mình anh. Anh cố nhớ lại bài học giáo khoa
về vũ trụ. Mặt trời kia kìa! Lửa cứ đỏ. Nhỏ xíu là mặt trăng trước mắt anh. Và
đằng xa kia là Sao Hoả, Sao Bắc Đẩu… Vô vàn những ngôi sao đang đủng đỉnh đi
trật tự. Chúng đang làm việc của chúng. Hồn Hoàng vẫn chơi vơi bay. Như ánh
sáng, anh bay qua phải, bay qua trái, bay lên, bay xuống. Vẫn trống vắng. Cõi
thiên đường ở đâu? Anh cố lục óc mình xem, nhưng bất lực. Anh bay ở khoảng
không vũ trụ. Cứ thế anh bay. Những trái đất, những mặt trời hiện ra rồi mất,
rồi hiện ra.
Không
một điểm tựa. Anh chơi vơi. Trọng lực hầu như mất hẳn. Đầu óc anh rỗng tuếch.
Anh không còn nhớ một điều gì. Chỉ có gió. Mù mịt là gió. Tất cả âm thanh của
gió đang hoà quyện, réo gọi hồn anh. Hầu như âm thanh của vũ trụ bắt đầu từ
gió. Gió đang kêu gào, gầm thét. Đó là tiếng dân ca của mọi dân tộc từ núi rừng
tới ốc đảo, với ánh lửa bập bùng trong những ngày hội, với lời tình tự bên bờ
sông. Đó là tiếng nhạc vẳng lên từ ngọn lá bàng, từ những bàn tay thon thả. Đó
là tiếng nhạc sex từ các vũ trường làm chới với những con mắt cuồng si thân thể
vũ nữ. Và đó cũng là tiếng khóc ai oán của những người vợ goá khóc chồng vì các
cuộc chiến tranh bẩn thỉu của những mưu đồ chính trị do các lãnh tụ đem lại. Đó
là tiếng cuời - Không! Đó là tiếng gầm rú của sư tử trong rừng, là tiếng tru
hoang của bầy sói. Gió là tiếng vọng của thời man khai truyền đến thế kỷ này.
Hoàng nghe được âm thanh của gió. Hoà vào gió, anh bay. Cười khóc, gầm rú như
gió, anh bay, bay mãi không biết nơi nào là đích và không biết chỗ nào là điểm
khởi đầu.
Gió là
anh. Anh là gió. Lúc cao, lúc thấp, qua trái, qua phải, lên, xuống, vô cùng.
Tất cả các vì sao quay quanh anh. Anh chỉ thấy ánh sáng nhờ nhờ của biển trong
đêm trăng. Chỉ có gió. Anh hét lên:
- Tôi ở
đâu đây?
Tiếng
hét của anh hoà vào gió. Và anh nghe tiếng hét của một người nào đó lanh lảnh
ngược gió về phía anh.
- Tôi ở
đâu đây?
Anh bay
đi tìm con người hét ra tiếng đó. Anh chơi vơi trong khoảng không để tìm tiếng
hét. Kinh dị, anh hét to lên:
- Ai đó?
Có tiếng hét ngược lại, anh khiếp đảm, mắt
nhắm nghiền. Khi mở mắt ra cũng chỉ là khoảng không trống vắng. Anh tự an ủi,
tự vượt qua nỗi khiếp sợ: “Việc gì ta phải sợ! Ta là con người. Ai làm gì được
ta nào?”. Những bài học giáo khoa lại hiện ra trong óc anh. Con người là sinh
vật cao cấp chinh phục được thiên nhiên và bắt thiên nhiên phục vụ mình. Ta là
con người, ta sợ gì? Con người đã đặt chân lên mặt trăng, đã thấu hiểu nghiên
cứu Sao Hoả, Sao Kim ... Ta đã đến đây, xa hơn cả mặt trăng, Sao Hoả, Sao Kim.
Ta còn sợ gì? Nghĩ thế Hoàng thấy yên lòng. Anh lấy tay làm chiếc loa, miệng
nói với tiếng vọng vô hình:
- Có
thể đến cùng tôi, được không?
Tiếng
vọng đáp:
- Có
thể …
Hoàng
nói tiếp:
- Tôi
đến nhé.
Tiếng vọng xa:
- … Đến
…nhé.
Và anh
bay đến tiếng vọng kia. Chỉ có tiếng nói hỏi anh:
- Kìa,
anh đã đến đó ư? Anh là Hoàng đấy ư? Anh là thằng người đấy ư?
Chỉ
nghe được tiếng nói, không có một bóng người, nhưng anh vẫn trả lời:
- Vâng!
Tôi là thằng người đây! Còn người là ai?
Tiếng vọng cười quái dị:
- Tôi
là ai? Tôi luôn ở bên cạnh anh mà anh quên tôi rồi sao?
Hoàng
không tin ở đôi tai mình bèn hỏi:
- Người
luôn ở bên cạnh tôi
- Vâng,
tôi luôn ở bên cạnh anh. Tôi đâu có bỏ anh.
Tiếng vọng
cười; Hoàng nghe lạnh toát mồ hôi. Anh giơ tay hất tiếng vọng từ bả vai xuống,
nói:
- Xin người đừng làm tôi sợ!
- Tôi
đâu có dám làm anh sợ. Tại anh tự sợ đấy thôi. Tôi là bạn anh, tôi có khi nào
làm hại anh đâu.
- Nhưng người là ai? Sao người chẳng cho
tôi thấy mặt? Nói chuyện kiểu này tôi sợ lắm.
- Anh cho tôi là ma sao? - Tiếng vọng
thở dài.
- Tôi không hiểu người là ai? Xin người
hãy cho tôi xem mặt? - Hoàng khẩn thiết - Xin hãy cho tôi xem mặt.
- Được thôi. Nhưng tôi e anh chết mất.
- Không đâu. Tôi không việc gì đâu.
- Tôi sẽ biến ra một ác quỷ có răng
nanh, tóc dài ngoằn ngoèo những rắn, được chứ.
- Không. Tôi không dám nghĩ thế đâu!
- Hay tôi biến ra nàng tiên yểu điệu?
- Tôi đâu dám mơ thế.
- Hay anh nghĩ tôi là ông Bụt như trong
truyện cổ tích?
- Xin người đừng nghĩ tôi mơ ước như
vậy.
Tiếng vọng cười mơ hồ:
- Thật lạ cho anh. Tôi sẽ hiện hình như
thế nào đây.
- Tuỳ người!
- Anh sẵn sàng chờ tôi hiện hình chứ?
- Sẵn sàng.
Bên
tai Hoàng chỉ là tiếng gió vọng mơ hồ đang quấn quýt xoắn xuýt lại. Một hình
người hiện lên: Hoàng. Chính là Hoàng! Không tin ở mắt mình, anh nói:
- Người đây ư? Không thể là thế được.
Anh mở
choàng mắt. Giang đứng lay vai anh, gọi .
- Anh Hoàng! Em đây. Anh nói gì thế?
Cơn mệt
mỏi vẫn còn, Hoàng nói yếu ớt:
- Không … Anh có nói gì đâu.
Giang đặt tay lên trán Hoàng, nói:
- Đầu anh nóng như lửa. Em pha nước anh
uống nghe.
Hoàng gật đầu. Cổ họng anh khô khốc như
anh đã chạy một quảng đường dài dưới trưa hè. Giang pha nước mang đến cho
Hoàng. Giang đỡ Hoàng dậy. Anh chống tay ngồi dậy uể oải. Anh giơ cả hai tay
bưng lấy ly nước. Anh uống. Anh gật đầu cười gượng gạo với Giang.
Ngoài sân có tiếng ồn ào. Giang chạy ra.
Hoàng nghe tiếng được, tiếng mất. Tiếng Giang nức nở. Chuyện gì vậy? Chuyện gì
đã xảy ra? Ai làm Giang khóa? Hoàng đoán già đoán non. Tiếng mẹ Hoàng thất
thanh:
- Hân! Con nhờ bà con đi tìm xác nhanh
lên.
Tiếng Giang kể lể:
- Cha ơi! Cha ơi là cha …
Hoàng muốn hét lên, muốn ngồi dậy, nhưng
anh vẫn nằm ì một cách bất lực. Anh hiểu cả. Nước mắt trào ra …
4. Hoàng nằm nhìn vớ vẩn mọi vật
dụng trong căn phòng. Anh cảm thấy trống vắng. Tất cả im lặng một cách đáng sợ.
Mọi người đã đi. Không hiểu vì sao bác Nghỉ lại mất đột ngột như vậy. Hoàng
ngồi gượng dậy, nhìn ra ngõ. Chỉ có ánh nắng vàng vọt cùng làm bạn với ngõ
chiều vắng teo.
Mới đây thôi, bác Nghỉ khuyên anh chăm
lo tịnh dưỡng để chuẩn bị ra khơi. Bác còn lo tất bật những công chuyện khác để
đội thuyền yên tâm trong những ngày lênh đênh trên biển. Anh như thấy bác Nghỉ
trước mắt mình, thầm nói: “Tau thương mày như con. Tau tìm Cá Ông để chôn cất
cũng vì mày đó. Giờ tao vĩnh viễn nằm yên trong lòng của biển cả mênh mông. Tau
đã tan vào biển. Tau sẽ hộ trì dân biển mình. Tau sẽ hộ trì mày. Mày đừng đau
ốm thế, không hay đâu. Mày phải vùng dậy ngay đi! Mày phải xứng là con trai của
biển cả đi!”. Hoàng ngồi dậy, nhưng anh cảm thấy đầu óc mình choáng váng, chân
tay mỏi nhừ. Tiếng ông Nghỉ như bên tai: “Sao thế Hoàng? Mày hèn như thế à? Phải
dũng cảm lên con ạ. Tau chết, nhưng mày biết đó, sự gan lì của tau đối với mọi
công việc, đối với biển vẫn cứ làm cho tau như đang sống trong biển. Ai không
ốm đau, ai không chết. Nhưng sự ốm đau có ích gì khi tự mình tạo ra nó. Tự tạo
ra nó thì cũng có quyền đuổi nó ra khỏi thân thể, được không Hoàng?”.
Hoàng hét to: “Bác Nghỉ ơi! Con nghe lời
bác. Được! Con sẽ hết bệnh ngay thôi”.
Như có sức mạnh vô hình truyền vào cơ
thể, anh nhảy xuống giường, chạy ra biển. Vừa chạy anh vừa hít thở khí trời.
Anh như khoẻ ra…
Đứng trên bờ, nhìn ra xa, biển xanh dưới
nắng. Từng cơn sóng vỗ vào bờ. Từng tốp hai ba người đang dạo biển. Hoàng đưa
mắt nhìn một lượt từ Sơn Trà đến Non Nước. Bóng dáng của Hân nhỏ bé ở cuối hàng
dương. Không chần chừ, Hoàng chạy về phía Non Nước, miệng kêu lên:
- Hân ơi! Hân ơi …. Đợi tau với!...
Hoàng không để ý đến ai. Anh cắm cổ
chạy….
Hân đứng nhìn mung lung vào lòng biển.
Nơi nào cha anh đang ở? Anh căng đôi mắt nhìn từng đợt sóng đổ vào bờ. Biển sao
khắc nghiệt với anh thế? Cha anh có làm gì hại biển đâu mà biển cướp mất cha
anh? Sống một đời cha anh vẫn thường khuyên anh: “Phải yêu biển con ạ! Phải yêu
nó, nó mới yêu mình. Nó sẽ giành cho mình những gì nó có. Yêu biển thì cái bụng
mình mới no được. Con thấy đấy, biển có ghét ai đâu. Cha khuyên con sống vì biển,
chết cũng vì biển nghe con!”. Nước mắt anh trào ra. Cha anh thương biển đến
thế, sao biển cướp mạng sống cha anh. Đêm qua, cơn mơ đã đến với anh. Thần Biển
đã đến với anh. Anh khóc như một đứa trẻ. Anh kể lể, van xin. Thần Biển hiền từ
như một ông tiên, giọng ôn tồn:
“ Đừng có khóc. Ta là Thần Biển, anh em của Lạc Long Quân đây. Con cháu Lạc Long
Quân và Âu Cơ mà khóc thế à? Ta thường bàn chuyện với Lạc Long Quân là các
ngươi dũng mãnh, can đảm, thông minh lắm kia mà. Đừng khóc! Khóc sẽ làm cơ thể
mình nhũn ra như con trùn gặp phải vôi đấy. Có điều gì khóc, con cứ nói, ta
giúp con”. Hân nài nì xin Thần Biển cho cha anh sống lại. Thần Biển cười hiền:
“Cha con đâu có chết. Cha con đang sống ở biển đấy. Cha con đang hầu chuyện với
Lạc Long Quân. Người chỉ chọn những đứa con thật sự yêu biển về sống với Người thôi”.
Có phải cha anh đang hầu chuyện với Lạc
Long Quân? Đầu óc anh căng ra trong cơn mơ đêm qua. Anh chỉ nghe tiếng gió nhè
nhẹ. Trong tiếng gió thoảng như có tiếng gọi: “Hân…ơi!... Hân ơi!”. Tiếng gió
vọng chơi vơi: “Hân ơi!... Hân ơi!…”.
Hoàng chạy đến bên Hân. Anh mệt quá, ngã
nhào trên người Hân. Hân ôm bạn, ngạc nhiên:
- Ai bảo mày ra đây? Mày bệnh mà liều
lĩnh thế à?
Hoàng đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mặt
Hân:
- Tau mà bệnh à. Hết rồi!... Bác đâu rồi?
Hân im
lặng. Cả hai đều nhìn ra biển như chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra. Họ đứng xít
lại gần nhau hơn, nắm tay nhau ….
5. Đám tang ông Nghỉ đầy đủ theo
nghi lễ của người dân ở đây. Hội Bảo Thọ, Hội Chữ Thập Đỏ Phường cử người dân
cùng gia đình lo việc ma chay. Ông Nghỉ về nơi an nghỉ cuối cùng.
Chiều xuống. Hân cùng Hoàng chậm rãi
bước những bước nặng nề. Cả hai người đến thăm mộ ông Nghỉ. Bó hương trên tay
Hoàng được thắp lên. Ngọn lửa đỏ bùng rồi tắt, chỉ còn sức âm ỉ dai dẳng ở đầu
từng cây hương, một màu sáng đỏ và hoá thành hương khói bay lên. Không biết
hương hồn ông Nghỉ có chứng giám lòng thành của Hân, của Hoàng không. Nhưng cả
hai ngồi yên lặng, thành khẩn như rằng có một thế giới vô hình nào đó đang ngự
trị trên cái thế giới vật chất này.
Hân từ từ, chậm rãi cắm từng cây hương
trên những ngôi mộ chung quanh. Sống cái nhà, chết cái mồ. Ông Nghỉ đã từ giã
người sống để ra đi, và bây giờ ông đang làm bạn với những người láng giềng
lặng yên của ông. Không còn cảnh cãi cọ giữa những người thân thiết trong gia
đình, làng xóm. Chỉ có những người hàng xóm dễ thương, lặng yên như ông. Họ nằm
đây, mặc cho con cháu, lớp hậu sinh làm những công việc kế tiếp họ. Họ không
phê bình, không trách móc, không đánh đập, mạt sát. Rồi một ngày nào đó, con
cháu họ cũng sẽ tề tựu về đây làm bạn với họ qua những hài cốt bất động.
6. Sau buổi thăm mộ ông Nghỉ về,
Hoàng nghĩ suy miên man về kiếp người. Anh nằm trên giường thiếp đi lúc nào
không hay. Anh thấy mình cùng chim hải âu bay lên cao. Dưới mắt anh là biển
muôn đời xanh bất tận nhờ sắc trời và màu xanh của sự sống. Chim đưa anh về
đâu, anh nào biết được. Trước mắt anh là không trung rộng lớn. Trước mắt anh là
biển cả mênh mông. Anh như tan biến trong vũ trụ mênh mông, nhưng nào anh có
thể biến tan được. Anh như nhẹ tênh theo cánh chim. Cánh chim đưa anh đi, đi xa
tít tắp.
Trước mắt anh là ánh sáng diệu kỳ. Thứ
ánh sáng khác hẳn với ánh đèn điện, ánh mặt trời. Thứ ánh sáng nửa thiên thần,
nửa ma quái ở phía trước anh. Anh muốn chạy trốn thứ ánh sáng ấy. Thế mà, cánh
chim cứ chở anh đi, chở anh lao về phía ánh sáng đó. Anh nhắm nghiền mắt lại,
mặc cho chim đưa anh đi đâu thì đi. Anh phó mặc số phận chơi vơi trong khoảng
không của vũ trụ. Chỉ trống vắng. Thấp thoáng trong ánh sáng dị kỳ hình như có
một cô gái như sương khói. Anh gọi to:
- Ai đó?
Có tiếng vẳng lại nghe xa xăm:
- Ai đó?
Anh đánh bạo hỏi:
- Cô là ai?
Cô gái không trả lời mà chỉ nói:
- Anh hãy đến với tôi, hỡi chàng trai
trẻ?
Anh đến bên cô gái. Cô đẹp rực rỡ. Ngạc
nhiên, anh hỏi:
- Cô làm gì một mình ở đây?
Cô gái cũng hỏi lại anh.
- Thế còn anh? Làm gì anh đến xứ sở này?
Hoàng ấp úng.
- Tôi ấy à …
Cô gái cười.
- Nói chơi vậy thôi! Anh là người hành
tinh nào?
Anh hoạt bát hẵn lên:
- Tôi từ quả đất đến đây.
Cô gái nhạc nhiên.
- Người từ quả đất mà lên được xứ này à?
Anh có biết đây là đâu không? Xứ An Lạc, anh biết không?
- Xứ An Lạc?
- Vâng! Và người cai quản xứ này là Lạc
Long Quân. Anh có muốn gặp Người không?
Anh làm thinh. Cô gái lại hỏi:
- Hay anh không muốn gặp Người?
- Không, không phải thế đâu. Cô đưa tôi
đi gặp Người đi.
- Bây giờ anh nhắm mắt lại đi, phải mắt
lại, không được mở mắt ra đấy nhé, khi nào tôi bảo mở mắt ra thì anh mở mắt,
còn không thì…
Hoàng hỏi:
- Còn không thì sao?
Cô gái đáp như ra lệnh:
- Còn không thì sao gặp nguy hiểm đấy.
- Tôi thực hiện đúng yêu cầu của cô. Cô
đưa tôi gặp Người đi.
Hoàng nhắm nghiền mắt lại. Anh bay cùng
cô gái. Họ bay, bay… Anh nghe rõ cánh chim biển cùng bay với anh. Như có sự cảm
ứng, chim nói chuyện cùng anh:
- Đừng sợ, anh Hoàng. Tôi ở bên cạnh anh
đây. Chúng ta cứ bay đi. Chúng ta bay tìm cái đích thực của chúng ta đi.
- Cái đích thực ư? Phải tìm nó ư? –
Hoàng hỏi chim.
Chim đáp:
- Vâng! Cứ tìm đi hỡi chàng trai trẻ. Cứ
bay tìm cái đích thực đi. Biết đâu nó sẽ làm anh đổi đời.
- Ồ, cái đích thực sẽ làm cho con người
đổi đời. Cái đích thực sẽ làm cho thế giới này như thế nào nữa chứ?
- Cứ bay đi. Anh bận tâm làm gì sự đổi
đời của thế giới này. Phải tự đổi đời của mình trứơc đi.
Hoàng hỏi một cách hoang mang:
- Tôi phải làm gì bây giờ?
Chim đáp:
- Làm gì à? Phải tự tìm cách trả lời đi.
Phải tự tìm chính mình đi. Phải bay về cái đich của mơ ước đi. Hãy bay lên đi,
hỡi chàng trai trẻ!
Hoàng rủ rỉ cùng chim:
- Vâng, tôi bay đây.
Gió vẫn réo gọi bên tai. Tất cả đều bay
đi tìm gốc tích của con người.
Cô gái nắm chặt tay anh. Vừa dịu dàng,
vừa nghiêm khắc, một thứ cảm giác xa vời truyền khắp người anh. Anh nói:
- Hãy thả tay tôi ra.
- Anh muốn chết sao?
Họ vùng vằng. Hoàng chợt tỉnh giấc.
7. Vào thời xa xưa, vùng biển
này chỉ là bãi cát trống vắng.
Thần Kim Quy phụng mạng Lạc Long Quân
dựng xây núi Non Nước. Một bầu thuỷ tú, giang sơn gấm vóc hiện lên. Ngũ hành vũ
trụ được thần Kim Quy, vị kiến trúc sư tài tình, đem vào năm ngọn núi: Kim ,
Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng cho phép thần Kim Quy trấn
gĩư đất Non Nước.
Gió thường đổ ào đánh phá Non Nước. Gió
mặc sức tung hoành. Thần Kim Quy ra sức chống Gió.
Gió lợi dụng mưa nắng thất thường đánh
phá xứ này. Gió lấy viện binh từ Thái Bình Dương. Gió tràn đến đâu nhà cửa sập
đến đấy. Đá lở, cây ngã, sinh linh thống khổ. Gió như vào chỗ không người. Gió
rít rú cười quái gỡ… Tiếng than khóc của con người thấu đến cõi ngự Lạc Long
Quân. Bồn chồn lo lắng vì các con bị tai hoạ, Lạc Long Quân nghĩ phải tìm cách
cứu.
Một hồi trống đồng vang lên. Cả triều
thần nhóm họp khẩn cấp tìm cách cứu con người. Khi xong nghi lễ, Lạc Long Quân
mới cất tiếng hỏi:
- Trong các khanh, ai là kẻ có thể đánh
tan Gió?
Không một tiếng trả lời.
- Không lẽ xứ sở này đã hết người tài
sao. Các ngươi có vì con cháu Lạc Hồng mà đánh tan Gió không?
- Chúng tôi sẵn sàng đợi lệnh Người!
Chúng tôi đem hết sức mình vì lợi ích của sinh linh.
- Thế thì phước đức cho xứ sở Lạc Hồng!
Ai sẽ xung phong ra trận đợt này?
- Để đó cho con.
Lạc Long Quân quay mặt nhìn, đúng là Vua
Hùng Vuơng Thứ I, Người cười mãn nguyện:
- Được! Ta sẽ cấp binh mã cho con.
- Cho chúng con cùng theo giúp anh con!
- Một loạt cả chín mươi chín người con còn lại thốt lên - Xin Bố cho chúng con
cùng anh con ra trận.
Lạc Long Quân cười mãn nguyện:
- Ta tin tưởng các con.
Thế là Vua Hùng ra trận. Các tướng do
Ngài chỉ huy tiến về phía núi Non Nước.
Được tin Hùng Vương đem quân cứu viện.
Thần Kim Quy vui mừng khôn xiết, mở tiệc nghênh tiếp.
Đêm ấy, Gió lại đem quân đánh. Vua Hùng
đem quân đánh lại. Sau hơn bốn mươi hiệp Vua Hùng vẫn không thắng Gió. Gió hoá
phép, bắt đầu xoáy lên, thổi bụi vào mắt quân của Vua Hùng. Mọi người ôm mặt
buông vũ khí. Gió mặc sức tung hoành. Sau khi Gió rút binh. Vua Hùng điểm binh
lại, quân số chỉ còn một nửa. Một tổn thất lớn cho Vua Hùng.
Lạc Long Quân chờ tin báo tiệp của con.
Sáng hôm sau, triều thần nhóm họp. Quân
sĩ vào cấp báo. Một bức thư được trình tấu với Lạc Long Quân.
“Thần tử xin chịu tội chết. Gió hoá phép
mặc sức ngang tàng. Quân ta tinh thần rời rã. Trận này tổn thất hao binh. Xin
ơn trời khoan dung con trẻ”.
Cả xứ đều lo âu. Liệu có thể đánh tan
Gió. Quan tể tướng Lạc Hầu Tiên bước ra tâu:
- Muôn tâu, theo thần nghĩ, đối với Gió
ta không thể dùng sức mà thắng được đâu, phải dùng mưu mới có thể thắng được.
- Các ngươi nghĩ ta dùng mưu gì?
Mọi người im lặng nhìn nhau …
Tiếng nhạc vẳng đưa. Mùi hương thơm từ
phía Tây toả đến. Hương lan, hương huệ thơm ngát cả xứ. Âu Cơ ngự đến thăm
chồng. Cả quần thần đứng im chào Tiên Nữ Âu Cơ.
Âu Cơ nghiêng mình thi lễ:
- Thiếp xin chào chàng. Bấy lâu cách
trở, lòng thiếp nhớ khôn xiết. Chỉ mong gặp chàng cho thoả lòng thương nhớ.
- Ta cũng vậy! Lòng dạ có khác gì nàng
đâu. Bụng cũng nhớ mong nàng từng giờ từng phút.
Tiếng nhạc, tiếng trống đồng hoà nhịp.
Hội mừng Lạc Long Quân và Âu Cơ gặp gỡ. Cuộc vui vầy chưa dứt, quân vào cấp báo:
- Muôn tâu! Gió lại đánh quân ta. Hùng
Vương và Thần Kim Quy xin khẩn báo.
Âu Cơ lo lắng:
- Con chúng ta có sao không hở chàng?
Lạc Long Quân vẫn không tìm ra cách
chống lại Gió. Người triệu tập quần thần tìm phương cách cứu sinh linh. Lạc Hầu
Tiên Tể Tướng bước ra tâu:
- Theo thần nghĩ nên tìm cách chiêu hiền
đãi sĩ để tìm người tài đức trị Gió.
Lạc Long Quân và cả triều thần bằng lòng
với mưu của Tể Tướng.
Nhiều người hiền tài vẫn không thắng
được Gió.
Một ngày kia, có một đạo sĩ từ Đông
Thắng Thần Châu đến. Đạo sĩ yết kiến Lạc Long Quân. Cả xứ Lạc Long vui mừng
khôn xiết.
- Thật là may cho giòng giống Lạc Hồng.
Được đạo tiên giúp đỡ thì đất nước này còn phước đức. - Lạc Long Quân cười nói.
- Không dám! - Đạo sĩ lên tiếng - Bần
đạo là kẻ tu hành, được lệnh của Bạch Ngọc Kinh đem chiếu chỉ của Ngọc Hoàng
Thượng Đế đến.
Một hương án được xây tức tốc. Lạc Long
Quân, Âu Cơ cùng quần thần quỳ xây mặt về Huỳnh Kim Khuyết đón nghe lời của
Thượng Đế.
Không khí trang nghiêm. Trầm hương tỏa
thơm cả xứ Lạc Long. Mọi người lắng nghe chiếu chỉ.
“Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế – Giáo đạo Nam
Phương rất đau lòng khi Gió tàn phá đât nuớc Lạc Hồng.
Các con ơi! Lòng ta thường hướng về các
con, mong các con trở thành người tốt. Không phải là ta không diệt nổi Gió đâu.
Nhưng ngặt nỗi luật Tạo Hoá vận hành phải chịu vậy.
Gió cũng là một Thiên Thần. Gió có tài
phép mà các vị Thiên Thần khác không thể đánh được. Chỉ còn cách các con cầu
viện các Thần đem Gió đi xa, rồi xây thành đắp lũy ngăn chặn sự tàn phá của
Gió.
Bấy nhiêu thôi. Các con khá phụng mạng”.
Sau khi tiễn đạo sĩ về, cả triều thần
họp bàn, cứ người cầu viện các Thiên Thần.
Các Thiên Thần sẵn lòng giúp. Thần Mặt
Trời làm nắng lên, nhưng không đun nóng bầu khí quyển. Thần Mưa tìm cách tưới
những làn nước dịu dàng… Các Thần đã kéo Gió ra khơi xa. Tiếp đến, Lạc Long
Quân, Âu Cơ cùng triều thần chọn địa thế để ngăn thành đắp lũy làm hàng rào
vững chắc chắn Gió.
Kế hoạch xây dựng thành lũy được Lạc
Long Quân giao cho các Tiên thực hiện. Địa điểm xây thành về phía Bắc của Non
Nước.
Các Tiên đã dùng đất đá từ dãy Trường
Sơn để xây thành. Nhiều sọt đất đá được chuyển trong nhiều ngày, nhiều tháng đã
tạo nên dãy núi nằm dài soi mình bên biển. Đó là dãy núi Tiên Sa - Tiên đã
xuống trần dựng nên núi. Dãy núi này tục gọi là Sơn Trà, chả là trước đây khi
dựng xong núi, các vị Tiên đã trồng một giống trà quý từ Đông Thắng Thần Châu
do vị đạo sĩ tặng trước lúc chia tay. Nhưng ngày nay, giống trà ấy đã mất hẳn
vì lũ khỉ ở núi phá. Từ đó dãy núi được mang tên là Núi Khỉ. Nhưng tên này ít
người gọi.
Trong thời gian xây thành đắp lũy, các
Tiên đa tình thường xao lãng công việc. Những tiếng hát của các Tiên Cá ngoài
khơi đã quyến rũ họ. Những đêm tối trời, tiếng hát du dương cứ mời gọi. Các
Tiên bị cuốn hút bởi giọng hát tuyệt vời của biển. Và rồi, họ đến với tiếng
hát, tâm tình với tiếng hát. Các Tiên ném vội vội vàng vàng những sọt đất đá
xuống biển để đến với tiếng hát tạo thành những đảo, cù lao. Bỏ những sọt đất
gần bờ, các Tiên vội bay đến tiếng hát ngoài khơi xa – Cù Lao Chàm tạo thành từ
đó. Có những Tiên tiếc vàng, muốn đem vàng tặng cho các nàng Tiên Cá, thế là
các vị đem vàng ra biển xa để dâng tặng cho tiếng hát ngọc ngà. Khi nhìn đắm
đuối những mỹ nhân ngư khoả thân, các Tiên sững sờ buông những sọt vàng tạo nên
Quần Đảo Hoàng Sa.
Thành lũy đã xây dựng xong, Gió không
còn tàn phá như trước nữa. Lạc Long Quân lấy làm hài lòng. Các Tiên, một số
quyến luyến cảnh biển, một số không thể dứt tình với các nàng Tiên Cá, họ xin
được ở lại trấn giữ Sơn Trà, Lạc Long Quân thương tình cho số Tiên đó ở lại.
Nhiều đêm các Tiên bay từ Tiên Sa ra
thăm các nàng Tiên Cá. Nhưng kẻ ở non cao, người ở biển sâu, nên họ không thể
gần nhau mãi được.
Nhiều đêm các Tiên không ngủ được. Tình
yêu đã dằn vặt, thôi thúc trái tim nồng cháy của họ.
Tiếng hát nhờ con sóng đưa vào bờ. Tiếng
hát ngọt ngào, cay đắng, nghiệt ngã. Nghe tiếng hát, các Tiên thương nhớ các
nàng khôn nguôi.
Tình yêu làm cho họ sáng suốt. Chỉ có
tình yêu chân thật làm cho những người yêu nhau sáng suốt. Tất cả các Tiên dưới
sự lãnh đạo của Tiên trưởng đã tìm cách bắt nhịp cầu giữa họ với các nàng Tiên
Cá. Họ đào một khe nước nhỏ chảy từ núi Sơn Trà, lượn lờ trong bờ cát, đổ ra
biển. Con khe đã thông núi với biển. Và các nàng Tiên Cá, những lúc nhớ Sơn
Trà, nhớ nơi người yêu của mình ở, đã bơi vào bờ, theo khe nuớc nhỏ đến tận
chân núi cùng các Tiên tình tự. Khe nước nhỏ chứng kiến những kỷ niệm đẹp của
tình yêu và từ đó được gọi là Mỹ Khê.
Cũng nhờ khe nước đẹp, các nàng tiên cá
trút bỏ lốt cá, trở thành những người vợ hiền ngoan của các Tiên. Họ sinh con
đẻ cháu sống ở vùng biển này.
Bây giờ, ở đây, chỉ có tiếng hát của
biển, gợi nhớ một thời mộng đẹp của tình yêu:
Đâu
vô tình với em anh
Biển
Đông mãi mãi như tình đôi ta
Biển
em biển anh mãi là
Như
đầy chung thuỷ sáng loà tình yêu
Nhớ
thương sóng tím sắc chiều
Bâng khuâng mặn vị tình yêu vĩnh
hằng…
Tiếng
hát một thời hoà nhịp những con sóng ngàn năm mãi vỗ bờ thương nhớ…
8. Đi dọc bờ biển từ Sơn Trà đến Non Nước, ta
nhìn không chán mắt bởi cảnh bình thản của rừng dương. Nhiều bạn trẻ lý thú
cảnh yên bình của vùng biển. Qủa thật vùng này đẹp quá. Đẹp nhưng vẫn hùng vĩ
bởi núi Sơn Trà, Non Nước. Đẹp mặn mà, ấm áp. Trước đây, vùng này có một khe
nước nhỏ rất đẹp chảy từ Sơn Trà về, đổ ra biển. Nước trong vắt, mát lành. Cái
khe nước len lỏi đem dòng nước hiền hoà của núi rừng về hoà nhập biển. Ngọt-
mặn quyện chặt nhau như tình chồng vợ. Ngọt- mặn quyện hoà cùng nhau để có những
đứa con xinh xắn, dịu dàng, cường tráng. Cái khe nước đẹp ấy đây chỉ không còn
vì con người đã san lấp để xây những cao ốc.
Tiếng cười đùa dưới biển vọng lên hoà
với tiếng gió. Từng đôi trai gái đi dạo trên bờ. Những người đi dạo thật bình
thản. Họ bước rất nhẹ, chầm chậm trên cát, như thể họ sợ rằng buớc mạnh sẽ đau
bờ. Những trai trẻ là sôi động nhất. Họ chạy, họ nhảy. Họ hít thở không khí
trong lành của biển. Đôi chỗ họ tung bóng, mình dính đầy cát, nhưng họ chơi một
cách nhiệt tình. Chỉ có kẻ tắm dưới nước biển là kỳ diệu nhất. Họ hoà với biển.
Tháng ngày rồi sẽ trôi đi. Cuộc đời ngày
mai sẽ khác hôm nay. Có thể ngày nào đó cháu con sẽ xây dựng những ngôi nhà đẹp
trên vùng biển này. Và rừng dương có thể bị thu hẹp. Nhưng cháu con sẽ làm những
điều tốt đẹp. Chắc cháu con sẽ làm đẹp vùng biển này.
9. Ánh nắng buổi trưa gay gắt.
Từ nhà ra biển, Hoàng phải băng qua một bãi cát. Hình như có ai đi về phía anh.
Anh nghe rõ tiếng gọi của bóng dáng ấy.
- Hoàng
ơi! Hãy đến đây! Hãy đến với bác đi Hoàng! Bác là bác Nghỉ của con đây. Hãy đến
đây đi Hoàng.
Hoàng sợ. Hay là ma hiện hình lúc đứng bóng.
Muốn chạy, nhưng chân anh luýnh quýnh, líu quýu như lún sâu trên cát. Tiếng
vọng thôi thúc anh.
- Hãy
đến đây, hỡi con trai yêu quý của ta!
Không
cưỡng nổi chính mình, anh đi đến bóng dáng ấy. Trước mắt Hoàng là ông Nghỉ.
Giọng ông mơ hồ:
- Con
lại đây!
Hoàng
bình tĩnh:
- Dạ!
Con đến đây. Có điếu gì không bác?
- Có
đấy. Có rất nhiều chuyện để nói cùng con.
Hoàng không khỏi thắc mắc:
- Chuyện
gì đấy hở bác?
Đột
nhiên ông Nghỉ hỏi:
- Con có sợ ta không?
- Việc gì con phải sợ. Bác là bác Nghỉ.
Khộng lẽ bác dọa con!
- Thế con muốn cùng ta nói chuyện không?
- Dạ.
- Thế thì theo ta!
Hoàng đi theo ông Nghỉ. Tất cả sự vật
hiện hữu như nhoà đi trước mắt Hoàng. Anh như đang sống trong một cõi khác. Chỉ
còn hàng dương liễu, rừng dương liễu xanh ngút ngàn. Dương liễu trên đầu anh,
dương liễu dưới chân anh. Bên trái, bên phải đều là dương liểu. Hai người cứ
đi, đi hết cây dương này đến cây dương khác. Anh như cảm nhận hơi thở của đất
trời toả từ lá dương. Tiếng đất thầm thì bên tai anh. Anh ngợp trong dương
liễu. Mặt trời toả trên rừng dương liễu. Mặt tròi làm dương liễu xanh thêm.
Tiếng ru trên rừng dương toả từ mặt trời xuống.
Những cành dương rung rung như muốn bay
lên bầu trời xa kia.
Hoàng nghe tiếng tình yêu, điệu nhạc
tình yêu của Mặt Trời, của dương liễu. Ôi tình yêu! Tình yêu đã đưa bờ dương
liễu lớn nhanh, xanh xanh thêm lên dịu lòng người. Tình yêu làm vùng đất này ấm
lên, rực rỡ trong màu xanh hạnh phúc.
Hoàng như muốn lộn vòng trong vòng quay
của quả đất quay xung quanh mặt trời. Anh thấy trước mắt là dương liễu. Nơi đâu
cũng là những bờ dương xanh trong nắng vàng tươi toả hiền hoà từ mặt trời
xuống. Ôi, dương liễu xanh. Mặt trời rực rỡ hào quang trên màu xanh dương liễu.
Dương liễu xanh dịu dàng trong màu nắng tình yêu …
Ông Nghỉ đập vai anh:
- Mơ mộng gì thế con?
- Đâu?
Con có sự mơ gì đâu! - Anh nói trong ngạc nhiên – Nhưng sao cảnh vật lạ
quá, kỳ diệu quá!
Ông Nghỉ chỉ mỉm cười. Họ tiếp tục đi quanh
những cây dương liễu. Trước mặt họ như là thấp thoáng những ngôi mộ lặng yên.
Cả hai người cũng lặng yên lắng nghe sự lặng yên của trời đất.
Hoàng vẫn không tin ở mắt mình. Cuộc đời
như thực như hư. Bóng ông Nghỉ nhoà đi, rồi hiện chờn vờn trong nắng. Anh đang
ở dưới nắng, dù là mùa khô khốc, nhưng anh cảm thấy không nóng bức. Anh đang
cùng ông Nghỉ đi. Anh ngoan ngoãn bám chân ông.
- Này con, bác sẽ đưa con đến xứ sở An
Lạc! Con đi không?
- Dạ! - Ngừng giây lát, anh nói tiếp –
Con cũng có lần đến đó nhưng không vào được xứ sở ấy.
- Thế à! Con theo ta thử xem.
Hai người cứ đi. Đi mãi …
- Trước mắt họ là màu sáng rực của xứ sở
An Lạc. Giống như những lần Hoàng mơ thấy. Anh muốn chạy vào đó. Muốn được yết
kiến Lạc Long Quân.
Anh chỉ luẩn quẩn, quẩn quanh. Thấy ông
Nghỉ đó mà anh nào theo được. Anh hét to lên:
- Đợi con với nào!
Ông Nghỉ đứng yên. Anh thấy rõ, anh muốn
chạy vào, nhưng chỉ là sự quanh quẩn, quay vòng trong bước chân anh. Anh bắt
tay lên miệng làm loa gọi:
- Làm sao con vào được?
Bóng ông Nghỉ lại đến bên anh chép miệng:
- Ờ nhỉ, làm sao con vào được xứ này, Xứ
này chỉ dành cho những người thật sự là con-người-yên-nghỉ. Còn con…
- Con ra sao hở bác? - Hoàng ngạc nhiên
hỏi.
- Con ấy à? Con chưa thật sự là
con-người-yên-nghỉ thì làm sao con vào được. Lỗi hoàn toàn ở bác.
- Thế phải làm gì bây giờ hở bác?
- Bác sẽ đưa con về.
- Không, con không muốn về. Con muốn vào
xứ sở An Lạc.
- Không được đâu!
- Con sẽ vào!
Hoàng chạy bừa vào, nhưng anh bị hất
ngược ra. Anh chỉ chạy vòng quanh ông Nghỉ. Tiếng vọng từ xứ sở An Lạc đến bên
anh:
- Hỡi con người. Các ngươi phải thật sự
là con-người-yên-nghỉ mới có thể vào xứ sở An Lạc.
Hoàng bật khóc. Ông Nghỉ hỏi:
- Việc gì con phải khóc?
- Thấy xứ sở An Lạc mà không đến được,
lòng con buồn lắm. Con muốn biết ở đấy có những gì?
- Có những gì à? Đủ cả. Nhưng tất cả đều
yên nghỉ, đều tịnh, tịnh đến độ như không có gì cả.
Hoàng thắc mắc:
- Con không hiểu gì cả.
- Con không hiểu vì con chưa phải là con
- người – yên - nghỉ.
- Nhưng con muốn hiểu rõ ở xứ sở An Lạc
có những gì? Bác hãy cho con biết những gì xảy ra với bác ở đó?
- Bác không muốn nói, nhưng với con, bác
coi con như con trai, bác sẽ nói cho con hiểu về bác ở xứ đó.
- Chắc là vui lắm phải không bác?
- Không vui-không buồn. Chỉ yên - nghỉ -
mà - động.
- Nghĩa là làm sao?
Ông Nghỉ ngồi tựa bên cây dương liễu, Hoàng
ngồi kế bên. Ông nói tiếp:
- Nghĩa là ở xứ sở An Lạc con người cũng
phải làm, phải học.
- Bác làm những gì? Bác học những gì?
- Nhiều điều phải làm, làm bao giờ cho
hết, đó là điều thiện có ghi trong luật pháp. Nhiều điều phải học, học giờ cho
hết, đó là điều thiện có ghi trong luật pháp.
- Chắc là Lạc Long Quân dạy bác học.
- Người không dạy mà thực là Người dạy.
- Không dạy mà thực là dạy?
- Đúng thế! Bác chỉ học những điều có
trong luật pháp và làm theo.
- Luật pháp có nhiều không hở bác?
- Nhiều mà ít. Sách là luật pháp rất
nhiều, nhiều đến độ cao hơn ngọn Hy Mã. Đủ loại luật pháp từ Đông sang Tây. Rất
nhiều…
- Thế sao gọi là ít?
- Ấy, đó là điều đáng nói. Tất cả các
luật đều nêu quyền và bổn phận của con người.
- Con không hiểu bác nói gì? Sao lời lẽ
của bác khác ngày xưa?
Ông Nghỉ ôn tồn nói với Hoàng:
- Bác vẫn là bác Nghỉ của con kia mà!
Còn chuyện bác nói với con là do bác học được đấy.
- Bác khác xưa nhiều lắm! Con … Con
không ngờ bác có những ý nghĩ như vậy! Con không thể hiểu nổi.
Hoàng ôm đầu. Anh bứt tóc. Anh không
hiểu hết được lời lẽ của ông Nghỉ. Anh bức tóc mãi. Tóc nằm trong tay, anh
choàng tỉnh. Anh đang ngồi dưới gốc cây dương.
Cơn mơ đã qua. Chỉ còn lại mình anh. Anh
chợt nghĩ con người sao vậy? Cái đích thực của đời người, của cuộc đời này là
cơn mơ ư? Mơ giải quyết được gì? Tất cả chỉ là sự ảo mị được cám dỗ bởi cái
thằng người bi lụy.
Không lẽ không có cái đích thực của cuộc
đời này? Không lẽ cuộc đời này không có hạnh phúc? Tìm hoài cho lời giải đáp,
bỗng Hoàng reo lên: “Đúng rồi! Đúng là được sống, được làm việc, được yêu là
những điều hạnh phúc ở trần gian này. Mình phải tạo ra hạnh phúc cho mình mới
được”.
Ngoài kia tiếng cười đùa của bạn bè anh
vẳng lại. Anh nghĩ thầm: “Chết cha! Bọn chúng chờ mình, chắc chúng sẽ mắng mình
thôi!”. Anh đứng phắt dậy, chạy trên cát, ra chỗ thuyền của bọn anh. Tiếng vọng
từ biển: “Hoàng ơi, ra đây mau lên!”.
Hoàng bước nhanh trên cát …
10. Đêm.
Thuyền ra khơi. Hoàng và Hân ngồi bên
nhau. Sóng êm. Sau thuyền là một cột sóng bạc trăng trắng. Cả hai đang hút
thuốc. Thuốc làm họ tỉnh táo hơn. Đã khuya rồi mà Hoàng và Hân không ngủ được.
Nằm trên thuyền lướt nhẹ trên biển, nhìn lên trời đầy chi chit sao di động.
Thuyền của các anh di động. Cả bầu trời, tinh tú cũng di động. Và trong lòng
biển từng đàn cá cũng di động. Mọi vật đều di động để sinh tồn.
Hân cựa mình hỏi:
- Mày chưa ngủ chứ Hoàng?
- Ừ, tau không ngủ được.
Một lát sau, Hân chặt lưỡi:
- Hình như mẹ mày muốn mày lấy vợ phải
không?
- Ừ.
- Mày nghĩ sao về chuyện ấy?
- Phải nghe lời mẹ thôi! Vả lại, không
lẽ sống độc thân đến già. Cuộc đời mà mày. Một mình mình sống sẽ sao đây?
- Thế mày chọn được cô nào chưa?
- Rồi.
Một sự kiện trọng đại đến với Hoàng. Hân
không tin Hoàng có người yêu.
- Mày phét vừa chứ.
- Thật đấy.
Họ im lặng. Một lát sau, Hân hỏi:
- Ai đấy hở Hoàng?
- Giang, em mày!
- Mày đùa đấy chứ?
- Tau thật lòng đó mà!
- Gớm cho mày.
Sự im lặng trong đại dương. Những con
sóng nhẹ nhàng. Thuyền vẫn cứ đi …
Hân thiếp ngủ. Hoàng vẫn không ngủ được.
Anh đang nghĩ về cô em của Hân. Anh nhìn bầu trời khi hai ngôi sao xít lại gần
nhau. Có phải hai ngôi sao kia là bản mệnh của anh và Giang?
Tình yêu, anh thường nghĩ suy về nó.
Những sự rung cảm của tuổi học trò có phải là đích thực của tình yêu? Giữa lòng
đại dương, anh cảm thấy nhỏ bé, ngợp giữa con nước mênh mông, nhưng anh vẫn
thấy biển bao dung, có phải đó là tình yêu của dân biển đối với biển? Anh yêu
nghề biển, nhờ biển để sống, có thể đó là tình yêu biển? Anh muốn nhảy ào xuống
biển, hoà mình với biển. Dưới lòng biển là Thuỷ cung của Long Vương như trong
truyện cổ? Anh nhớ lại những gì mẹ anh đã kể với anh: “Biển là mẹ của người dân
chài con ạ. Biển nuôi dân biển. Tình yêu của biển mênh mông. Có hiểu hết biển
mới có thể trở thành dân biển”. Và bà kể những chuyện về biển, về bí mật của
biển …
… Những cột nước tung lên từ biển. Trận
hỗn chiến giữa Cá Ông và cá mập làm khuấy động biển cả một vùng. Khi Cá Ông đi
có quân lính theo hầu. Nào là tôm càng, nào là cá mực. Khi xáp trận, Cá Ông
đánh rất hăng, thường là thắng cá mập. Chỉ khi nào đuối sức, cá mực mới tung
hoả mù vào địch thủ, làm cá mập như lạc vào mê hồn trận, tôm càng giơ kiếm chém
vào kẻ thù … và quân lính hầu cận phải đưa Cá Ông về nơi an toàn. Cá mập, mắt
tối mù, thân bị chém nên phải bỏ chạy …
Ngư dân thường kính Cá Ông. Nếu Cá Ông
bị sa lưới, họ cầu khẩn Cá Ông được thoát. Cá Ông lụy, họ cũng cầu khẩn và tìm
cách đưa Cá Ông vào bờ chôn cất tử tế.
Dân biển tin tuyệt đối vào sự giúp đỡ của
Cá Ông. Được mùa cá cũng nhờ Cá Ông. Thuyền gặp tai nạn Cá Ông thường tìm cách
cứu thoát. Niềm tin ấy đã bám vào tận máu huyết của người dân biển. Thật là
biển có quy luật riêng của biển.
Dù trời nắng ráo, dù thời tiết tốt lành,
nhưng khi Cá Ông lụy thì thời tiết đột ngột thay đổi. Mưa trút xuống. Người ta
cho rằng những giọt mưa là nước mắt của Trời đổ xuống khóc than Cá Ông đã từng
nhiều phen cứu giúp con người. Và niềm vinh dự đầy ơn phước đối với người nào
tìm thấy xác Cá Ông đầu tiên. Người ấy được làm trưởng nam, được để tang Cá
Ông. Riêng con gái chưa chồng, nếu tìm được Cá Ông thì phải ở vậy để tang và
không được có chồng.
Người ta đã xây những ngôi miếu nhỏ dọc
bờ biển, đặt xương cốt Cá Ông để phụng thờ.
… Gần sáng, thuyền vẫn lướt. Nhìn mặt
trời hửng đỏ như quả cầu bằng lửa được tạo hoá kéo lên, Hoàng kêu:
- Hân! Dậy mau xem mặt trời mọc!
Hân choàng dậy. Tất cả người trên thuyền
cũng choàng dậy. Trước mắt họ, mặt trời hiện rực rỡ. Sóng biển nhuộm màu vàng
huyền diệu buổi bình minh. Mặt trời lên! Ngày mới! Phía sau thuyền, rất xa là
quần đảo Hoàng Sa.
11.
Cá về bến.
Bãi biển đầy những người tắm biển và
những người đón cá về. Không gian trước mắt từng người là khoảng cách giữa họ
và người bên cạnh.
Tiếng gọi nhau. Tiếng la hét vui mừng
của trẻ con.
- Bớ anh em ơi! Cá nhiều ơi là nhiều.
- Sướng thật! Đợt này chắc sắm được ti
vi đời mới rồi!
Giang đứng trong đám đông đứng chờ
thuyền cá của anh mình. Những thuyền vào trước đã báo cho cô biết là thuyền của
Hân sắp sửa vào bờ. Những con thuyền xăm xăm lướt. Kia rồi, thuyền của anh Hân
kia rồi.
- Anh Hân! Anh Hân! –Giang gọi to ra
biển. Cô lấy nón vẫy vẫy.
Tiếng Hân từ xa vẳng vào:
- Giang, Giang, anh về đây!
Thuyền Hân cập vào bờ. Những con sóng
như muốn kéo thuyền ra lại ngoài khơi. Anh em trên thuyền đã nhảy xuống nước
dìu con thuyền đầy ắp cá vào bờ. Đầy những cá nục tươi xanh. Sướng thật! Chắc
là sẽ bán được nhiều tiền.
Người ta gánh cá thoăn thoắt toả đi các
điểm. Cá tràn ngập các ngả đường. Đâu đâu cũng nghe tiếng rao: “Cá đây! Cá nục
đây! ”. Nhiều người hứng chỉ bỏ một ngày công để mua hai chục cá. Mấy khi được dịp
cả rẻ như thế. Họ kháo nhau: “Ước gì quanh năm, suốt tháng cá nhiều như thế này
thì cuộc sống đỡ biết mấy”. Các bà, các cô bán cá chỉ cười: “Cũng nhờ trời cả
thôi!”.
Đêm. Cá vơi trong khoang thuyền của Hân.
Anh em đã về hết, chỉ còn lại Hân và Hoàng.
- Mày còn thuốc không? Tau xin điếu! Hân
lên tiếng.
Hoàng lục túi. Chỉ còn cái bao thuốc lá
rỗng.
- Hết rồi! – Cái bao bị bóp méo lại, bị
quăng xuống một cách hờ hững.
Hân nói:
- Mày đứng đây, tau chạy vào quán mua
nghe.
- Ừ, mày đi nhanh lên.
Hân đi, chỉ còn Hoàng bên chiếc thuyền.
Anh ngồi xuống tựa vào thuyền. Đây là chuyến đi đạt kết quả. Anh cảm thấy phấn
chấn. Anh nhớ lại giấc mơ khi gặp ông Nghỉ. Ông đã dặn dò anh: “ Này, Hoàng con!
Không lẽ yếu đuối, bạc nhược trong mộng mị hoài hay sao? Đừng tự hành khổ mình
thế. Tương lai đang chờ con. Hãy dũng cảm lên, hỡi con cái của Lạc Long Quân ”.
- Nè thuốc đây! - Hân chạy đến bên, chìa
thuốc.
Hoàng đưa tay lấy thuốc, anh chìa tay
tiếp xin tí lửa.
- Chắc tau tiếp tục đi biển thôi Hân ạ.
- Dân biển mà không đi biển thì lấy gì
sống hở mày?
- Đúng! Chỉ có nghề nghiệp mới đem lại
sự sống cho con người. Có lẽ phải thế không Hân?
- Ừ, phải thôi. Không nghề thì buồn biết
chừng nào!
Hút chừng nửa điếu thuốc, Hân thấy cồn
cào trong bụng.
- Tau đói rồi. Mầy ở đây giữ thuyền, tau
về kiếm cái gì ăn đã.
- Ừ, mày ăn nhanh lên, rồi ra ngó
thuyền, tau còn về ăn cơm nữa chứ.
- Được thôi! – Hân vội chạy về nhà.
Hoàng ngồi nhìn ra biển. Trên bờ thưa
thớt người. Những con thuyền nằm yên nghỉ trên bãi. Và ngoài kia, những con
thuyền khác vẫn còn đánh cá. Đèn sáng ở đường chân trời đẹp như một thành phố
nổi trên sóng nước.
Trở lại với biển, trở lại với nghề của
cha ông truyền lại là niềm vui trong lòng anh. Biển reo những con sóng trong
lòng anh. Biển hát những âm thanh vượt thời gian trong lòng anh. Âm thanh của
biển là âm thanh của đất nước Lạc Hồng.
- Anh Hoàng! – Giang đã đến bên Hoàng từ
nãy giờ, gọi anh - Anh Hân đâu rồi?
- Hân đã về rồi.
- Mình anh ở lại sao?
- …
- Anh về ăn cơm tối đi!
- Ngồi xuống đây đi Giang
- Em…
Hoàng kéo tay Giang ngồi xuống. Ngoan
ngoãn, dễ thương, Giang ngập ngừng ngồi bên Hoàng. Hoàng kéo Giang sát vào
người. Giọng Giang như lạc hẵn:
- Anh … Anh Hoàng …
Nụ hôn bất ngờ! Trăng mười chín hé phía
chân trời biển. Cả biển đêm bắt đầu nhuộm ánh trăng chiếu sáng người dân biển,
chiếu sáng nụ hôn ngập ngừng của trai gái biển…
- Giang, anh yêu em!
Giang cúi đầu. Hơi thở của cô hơi hổn
hển. Mùi cá còn phảng phất vị mặn của biển, còn đọng sót lại đâu đây. Tiếng Hân
vọng đến:
- Hoàng! Để thuyền đó cho tau, về đi.
12.
Đêm trăng.
Hoàng ngồi ôm cây ghi-ta. Chỉ một mình
anh trước biển. Anh nhẹ khảy đàn. Anh cất tiếng hát về tình yêu một thời đã
qua. Bài ca về tình yêu, nỗi đau xót về tình yêu thành vết ứa trong lòng, anh
nào quên được. Tiếng đàn hòa sóng biển. Tiếng sóng vỗ bờ thổn thức, tiếng lòng
anh hòa trong bọt sóng…
Anh chờ em những đêm trăng sáng vỡ tan
Gặp làm chi hỡi em
Khi tình mình thành cọng rơm trong biển
Đâu là hoa anh hái tặng em
Cả biển xanh là nơi anh trú ngụ. Anh
mênh mang theo từng con sóng vỗ bờ. Trăng trên trời như xoa dịu nỗi đau anh.
Trăng trên trời chứng giám tình anh.
Trăng lặn dần sau đỉnh Trường Sơn. Tiếng sóng
vẫn rì rầm như thuở khai thiên lập địa.
Mặt trời lên rồi sao? Đêm qua rồi sao?
Anh thức canh tình anh trong biển. Mặt trời lên, biển Đông vẫy sóng đón chào.
Ngoài kia thuyền ai ra khơi. Trong anh,
lời ca “Đây Trường Sa, kia Hoàng Sa…” xôn xao hòa cùng biển mặn.
Đà Nẵng, 1991-2009
